Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Chiếc điện thoại cá biệt nâng lên, đặt xuống trên bàn ăn.

Mặc dầu trước đó việc con vắng nhà đôi ba ngày cũng thường xảy ra, nhưng lần này cái sự vắng nó thật khác, nên chị mãi vẫn không sao quen được

Chiếc điện thoại nâng lên, đặt xuống trên bàn ăn

Rồi con sinh cháu, bận bịu với trách nhiệm ông bà, anh chị chẳng còn đoái hoài gì đến chiếc điện thoại, hơn nữa dạo này vợ chồng nó cũng ở nhà anh chị suốt thì còn gọi làm gì. Nhà chỉ còn hai miệng ăn, nhưng theo lề thói chị vẫn bày vẽ những bữa ăn ngon.

Sau nhiều lần hai vợ chồng ngồi chống đũa đợi cơm con, hay cả nhà đã hẹn cùng nhau đi đâu đó, rốt cuộc lại chỉ có hai bố mẹ vì “con có việc bận đột xuất”, chị hiểu rằng con trai mình không còn là một đứa trẻ sống trong vòng tay của cha mẹ nữa.

Vừa lúc đó có tiếng chuông reo, thằng con gọi về báo đã đến nơi, cháu khỏe, anh trả lời con mà như vừa trút được gánh nặng ngàn cân – sức nặng cho cái vai “phụ huynh tâm lý”.

Lặng im một lúc, chị nghe tiếng cạch của chiếc điện thoại dằn xuống mặt bàn. Nhặt rau dưới bếp, chị nghe anh lẩm bẩm: “Không biết chúng nó đi đến đâu rồi, con Cún có mệt không?”. Chẳng muốn mình từng này tuổi đầu rồi lại luôn bị động về con, và thằng con thì cũng “đau khổ” vì sự quản lý của cha mẹ, nên chị bàn với chồng quyết định cho con ra ở riêng. Minh Minh. Những ngày đầu chị nhớ con điên cuồng, nhớ đến nỗi tránh cả việc vào phòng con quét tước, thu dọn.

Rồi chung cuộc lại cả hai quyết định không gọi, vì như vậy là “thằng bé có cảm giác bị giám sát”. Thấy vậy, chị nói vóng lên: “Thì ông gọi cho nó đi”. Được một dạo rồi thưa dần, thưa dần, tuần hai buổi, tuần một buổi, có tháng thằng con viện cớ bận việc cơ quan, học nâng cao trình độ nên chẳng ăn với ba má được bữa nào. Nó đã thực sự trưởng thành.

Vào những hôm như vậy, anh giục chị gọi điện cho con, chị cầm điện thoại lên định bấm, rồi nghĩ sao lại đặt xuống bảo anh gọi. Hình chỉ mang tính minh họa (Internet) Chị kể, thực ra không phải đợi đến khi con sắp lấy vợ chị mới nghĩ đến chuyện cho nó ra ở riêng, mà thực ra chị đã làm trước đó rất lâu khi con bắt đầu vào tuổi trưởng thành.

“Thôi tôi không gọi đâu, không chúng nó lại bảo mình quản lý chặt quá”. Thằng con sướng điên vì được cho phép ở riêng, nhưng cũng biết cha mẹ buồn nên thời kì đầu tối nào cũng về nhà ăn cơm.

Từ ngày có vợ, hai vợ chồng thằng con tuần nào cũng chăm chỉ về ăn cơm cùng ba má. Đợi cháu cứng cáp, chị bảo thằng con đưa vợ con về quê ngoại chơi ít lâu cho ông bà ngoại đỡ nhớ. Cả nhà nó ríu rít đi rồi, chợt nỗi buồn của những ngày mới cho con ra ở riêng lại quay lại. Lần này là chồng chị, anh đi ra đi vào, ngó chiếc điện thoại đăm đăm rồi lại ngó lơ ra chỗ ti vi, làm như đang theo dõi thời sự nhưng thực ra tai vẫn ngóng tiếng chuông.

Cứ thế, hai vợ chồng đùn đẩy nhau, chiếc điện thoại nâng lên, đặt xuống đến cả chục lượt trên mặt bàn ăn. Mà cuộc sống của một người trẻ vừa trưởng thành thời hiện giờ có quá nhiều cái khác so với ngày xưa, từ chuyện ăn, chuyện mặc cho đến quan hệ bạn bè, giờ giấc tối ngày.