Thôi thì lúc nào cũng ngồi buôn chuyện được

Mà cứ ngao ngán khi nghĩ về cái bếp cũ kỹ”. Các chị em mỗi ngày 8 tiếng làm việc với nhau, có khi còn nhiều hơn thời kì giao tế với chồng, con (nếu trừ thời gian nấu bếp mỗi ngày trong bếp gia đình, thời gian ngủ, nghỉ của mỗi người).
Việc “tám” chuyện hữu ích có thể giúp gắn kết các đồng nghiệp trong một cơ quan, giúp giải tỏa được khó khăn về tâm lý, giải quyết khó khăn trong công việc. Hay việc ứng phó với những cảnh huống nguy hiểm trong cuộc sống, như phòng ăn cướp khi đi ra đường, khi đến lễ hội; ý thức tham dự liên lạc; xử sự với người giúp việc cho gia đình, xử sự với càn của con; chọn trường, chọn lớp cho con; chia sẻ những kinh nghiệm nuôi dạy con cái; hay có khi chỉ là chia sẻ cách nấu một món ăn ngon.
Bên cạnh đó, buôn chuyện không có điểm dừng, một nhóm người đi sâu vào chỉ trích, nói xấu, suy luận, xuyên tạc thái quá về một ai đó trong công sở có thể khiến những người xung quanh có cái nhìn lệch lạc về bản tính con người, gây tổn thương không thể lường trước được. Với chị em công sở, ngồi tám chuyện trên trời dưới bể đang là một nếp ngấm sâu, chiếm phần đông thời gian nghỉ trưa mỗi ngày.
Tuy nhiên, nếu buôn chuyện có mục đích xấu, nhằm vào chủ đề chỉ trích hay nói xấu, bôi nhọ danh dự, hạ thấp uy tín của một cá nhân hay một nhóm người nào đó ngoài nhóm người tập kết buôn chuyện thì cuộc “tám” chuyện lại mang một màu sắc khuất tất, khiến tăng thêm sự mất đoàn kết trong một cơ quan, công sở. Thanh Tuấn. Không ít chuyện buôn nơi công sở giúp giải tỏa phần nào những mối lo, những khó khăn trở ngại trong cuộc sống của mỗi người, sau khi được những người khác tham gia góp ý, hiến kế.
Nhưng sau một thời gian hưởng ứng, đến hiện thời chị em trong cơ quan chị vẫn không thể không dành thời kì để giao hội buôn chuyện vào buổi trưa. Tập như thế. Chị có nhà riêng là ước mong của em đấy!”. Dù vấn nhiều người tham gia và tham gia liền tù tù mỗi ngày khi đến nơi làm việc, song phải thừa nhận “tám” chuyện công sở luôn bị những người bên ngoài nhìn vào một cách thiếu cảm tình.
Những người hay chuyện, lôi kéo những người khác dự buôn chuyện đều bị đánh giá là lắm chuyện, tọc mạch, thậm chí bị coi là người thừa thời gian và đáng lo ngại đối với những bí mật của đồng nghiệp, những người xung quanh.
Khủng nhất là có những chị em có thể buôn chuyện từ một đến vài giờ vào buổi trưa, đến chiều vào giờ làm việc rồi vẫn say sưa buôn ở quán café, quán trà, thậm chí ở ngay giữa phòng làm việc. ”. Chuyện được lôi ra buôn phổ quát ở cơ quan muôn thủa vẫn là chuyện chồng, con. Chị Thủy (cán bộ cấp trưởng phòng của một cơ quan ở phố Lý Thường Kiệt, Hà Nội) kể về những kiểu hội tụ buổi trưa để buôn chuyện của chị em ở cơ quan mình.
Chị khác lại thêm vào: “Gớm, còn tính tằn tiện để sửa nhà cửa được. Thực tế có dự, hoặc ngồi bên ngoài nghe các chị em “tám” chuyện thì mới thấy độ phong phú về nội dung bất tận của các cuộc buôn chuyện. Ngoài những chuyện tào lao có thể trở thành chủ đề chính của những cuộc buôn chuyện, thì có những chuyện mang tính nghiêm trọng cũng thành nội dung của các cuộc “tám”, như chuyện hạnh phúc của gia đình đồng nghiệp, bản thân; hay những chuyện về công việc quản lý của sếp; thậm chí chuyện bệnh tật, sống - chết của ai đó.
Đó là điều không phải ai thích buôn chuyện công sở cũng có thể tự kiểm soát được bản thân mỗi khi bước vào một cuộc “tám” chuyện. “Tám” đủ thứ chuyện Nhiều chị em thích tám chuyện nơi công sở Một số người không có thói quen buôn chuyện nơi công sở thì tỏ ra rất kinh ngạc, không hiểu sao những người thích buôn chuyện có thể lôi ra nhiều chuyện để buôn dài.
Nhiều lúc bỏ đồng lớn, đồng bé ra đóng học cho con, ma chay, cưới xin

Phòng chị phần nhiều là phụ nữ. Chị Phương kể, có hôm, vừa bước chân vào phòng làm việc, một chị làm cùng phòng than vãn: “Thu nhập thì bị giảm, các khoản tiền đóng học, tiền học thêm cho con cái, tiền đi chợ thì cứ tăng.
Những quan hệ và chuyện buôn nơi công sở cần có giới hạn, có chừng mực, điểm dừng. Lĩnh lương xong vài ngày đếm lại người ngây ra cứ như bị đánh mất tiền. Chị này thì nói: “Nhà em hai vợ chồng làm mửa mật, cố tùng tiệm 5, 6 năm nay mà chưa đủ tiền sửa cái bếp và nhà vệ sinh.
Lợi và không lợi Nhiều người trong cuộc cho biết, lề thói buôn chuyện có những mặt lợi của nó, có những thích và hiệu quả xả stress bất thần, nhưng ngược lại nó cũng gây ra những hệ lụy không lường hết được. Nhất là những hôm sếp trong cơ quan vắng mặt, đi công tác thì. Như chuyện dạy bảo con cái, chuyện khó xử sự trong mối quan hệ với chồng, với nhà chồng, với những người không làm việc cùng nơi công sở.
Nhà em thì vẫn phải chui rúc, chung đụng với gia đình chồng, bao năm nay mà chưa bao giờ dám mơ có một ngày được ở riêng như nhà chị. Đến cơ quan ngoài làm mướn việc, chẳng thể không có những khoảng thời kì túm năm tụm ba ở phòng làm việc, ở nhà ăn cơ quan, hay quán trà, quán cafe. ). Những cuộc buôn chuyện luôn kéo dài lê thê và trở nên vô cùng hút các chị em.
Chị Phương (công tác tại một cơ quan nhà nước ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) cho biết. Lo kiếm tiền để sống được đã mướt mồ hôi. Buôn chuyện mọi lúc mọi nơi Buôn chuyện có thể giúp gắn kết mọi người, nhưng cũng có thể gây mất kết đoàn Chị Loan (Hai Bà Trưng, Hà Nội) nghỉ sinh con 3 tháng nay, hàng ngày bận tới tấp với chuyện chăm sóc trẻ sơ sinh, nhưng chị vẫn dành thời gian gọi điện thoại cho chị em ở cơ quan hỏi thăm tình hình, cập nhật những chủ đề đang “hot” ở công sở.
Chỉ cần thế, tức thì các chị em khác trong phòng mỗi người thêm một lời, hai lời, nhiều lời, rồi cả phòng gần như không tập kết làm việc được để buôn sâu, buôn kỹ, buôn rộng ra về chủ đề thu – chi trong mỗi gia đình. Trước đây, buổi trưa có thể là thời gian ăn uống, ngơi nghỉ (ngủ trưa nửa giờ, một giờ), hay sinh hoạt câu lạc bộ thể dục, thể thao (bóng bàn, yoga.
Dù các thành viên dự cuộc tám chuyện không ngồi xúm xít lại, mỗi người một bàn làm việc, ngồi ở các góc khác nhau trong phòng cũng có thể rôm rả nhập cuộc. Có khi buôn chuyện một nhân vật nào đó mà hầu hết chẳng ai biết mặt, biết tên, rồi các chị em mở rộng ra buôn như một hiện tượng đáng để ý trong xã hội.
Cứ như vậy, những câu chuyện được đưa đẩy có khi chỉ bắt đầu với một lời than thở của ai đó trước chị em trong phòng.
Cứ hình dung nếu một ngày bạn đến nơi làm việc, các đồng nghiệp mặt giá ngắt với nhau, không ai nói với ai câu nào, có khó khăn gì trong cuộc sống, có cảm xúc vui buồn gì cần san sớt cũng không được ai quan hoài, dự; nếu một ngày đến nơi làm việc bạn chỉ biết đến mỗi công việc, thì thời gian kéo dài liên hồi ngày này qua ngày khác ở công sở sẽ khiến bạn thêm căng thẳng, thậm chí đến một lúc sẽ cảm thấy nản chán, vô vị.
Đó là chưa kể, việc ngồi lê, buôn chuyện nếu chiếm thời gian quá nhiều, tới vài tiếng mỗi ngày, có thể khiến mỗi thành viên tham gia “tám” chuyện phí phạm thời kì, mà đúng ra để dành cho ngơi nghỉ, quan tâm thiết thực đến bản thân và những người xung quanh hơn.
Có khi, câu chuyện cũng chỉ bắt đầu với một lời nhận xét về cô giáo của con ở trường; về chuyện con bị bạn bắt nạn; hay có khi chỉ là chuyện đồng phục ở trường đẹp - xấu.