Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Một lần mách nhỏ được phục vụ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Xin trân trọng giới thiệu bài viết của nhà báo Nguyễn Văn Trường, nguyên phóng viên TTXVN kể về một kỷ niệm trong một chuyến công tác phục vụ Đại tướng: Vụ Đông Xuân năm ấy, đồng ruộng nhiều tỉnh miền Bắc bị hạn nặng

Một lần được phục vụ Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Ít hôm sau, đồng chí Đào Tùng, Tổng Giám đốc đi họp ở trên về (chừng như lên chúc Tết Đại tướng Võ Nguyên Giáp) nói với tôi: "Này, anh Văn nhắc và hỏi thăm 'đồng chí nào hôm đi với tôi vào Hà Đông?'” Trong tôi dâng lên một niềm vui khó tả khi nghĩ rằng chắc hẳn hôm ấy mình đã viết được một tin tốt và tâm niệm một điều, muốn tiến bộ người phóng viên phải không ngừng tích lũy vốn sống và kiến thức, phải tạo cho mình một thực lực.

Đồng chí Hòa cho biết ngồi vào mâm, anh Văn không thấy tôi bèn hỏi: “Đồng chí Thông tấn xã đâu?” Thế là tôi “chạy đi tìm ông bằng chết!” đồng chí Hòa nói vui. “Miếng ngon nhớ lâu,” không chỉ là miếng ăn (dẫu rằng cỗ Tết rất thịnh soạn với những món ăn truyền thống, mang hương vị Hà Đông) mà là sự chu đáo, quan tâm đến cấp dưới của một đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng.

(Báo Tin tức/Vietnam+). Ông là một nhà báo đích thực, và gần như cả cuộc đời của vị tướng huyền thoại – người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam – luôn gắn bó với báo chí. Trong thế cuộc hoạt động chính trị và sự nghiệp cầm quân của mình, Đại tướng từng có thời gian làm báo. Cũng là khá đặc biệt, tôi được báo chờ ở số 5 Lý Thường Kiệt, trụ sở cơ quan TTXVN.

Với lý do đầu Xuân đón Tết, các đồng chí lãnh đạo tỉnh Hà Đông mời Đại tướng ở lại ăn bữa cơm tất niên với Tỉnh ủy. Hôm ấy là một ngày giáp Tết. Quả thật tôi rất bất ngờ, chỉ biết im lặng, chẳng biết nói sao. Giáp Tết mà vụ Chiêm Xuân vẫn chưa cày cấy được là bao. Và, từ đôi mắt hiền lành của ông có sức tỏa ấm niềm tin…/. Đồng chí bảo vệ ngồi ghế trước, tôi ngồi cạnh Đại tướng. Vừa lững thững ra khỏi cổng cơ quan Tỉnh ủy thì đồng chí Trịnh Tiến Hòa, cán bộ văn phòng Tỉnh ủy (sau là thường vụ Tỉnh ủy Hà Sơn Bình), vội vã đuổi theo níu tôi lại: “Này, đồng chí nhà báo về xơi cơm, anh Văn đang chờ!” Tôi gặng hỏi vì thấy có sự trân trọng quá.

Đến phố Hoàng Diệu, xe rẽ vào khu vườn rộng, dừng trước một ngôi vi la. Trong sân nền sỏi, tôi thấy một xe Zim và một xe Oát đỗ chờ sẵn.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp hôm ấy mặc thường phục, đi ra xe vồn vã hỏi ngay: “Thông tấn xã hả?” Tôi lúng túng, mất thiên nhiên.

Trên đường về, khác với cảm giác mất thiên nhiên lúc đi, ngồi bên cạnh Đại tướng, tôi cảm thấy gần gụi, ấm áp như bên một người Bác trong gia đình.

Biết ý, tôi tế nhị “rút” ra ngoài với ý định tìm chút gì ăn cho ấm bụng, chờ Đoàn cùng về. Ảnh: Tư liệu/TTXVN Đại tướng Võ Nguyên Giáp là học trò xuất sắc của chủ toạ Hồ Chí Minh, “Tư lệnh của các tư lệnh, Chính ủy của các chính ủy,” ông là nhân tướng trong thời đại Hồ Chí Minh, được xếp vào hàng danh tướng của thế giới

Một lần được phục vụ Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Tôi được Bộ Biên tập cử đi theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào làm việc với Tỉnh ủy Hà Đông. Bộ Chính trị Trung ương Đảng và Chính phủ phân công nhau từng đồng chí về các tỉnh nắm tình hình, chỉ đạo thực hành chủ trương chống hạn, cấy hết diện tích hoặc chuyển vụ sang trồng màu.

Trên xe, ngoài lái xe, chỉ có 3 người. Giờ ngoài thất tuần rồi, chẳng thể nhớ nổi ngày nào, năm nào; tôi chỉ còn nhớ khi ấy Hà Đông chưa sáp nhập với hai tỉnh Hòa Bình, Sơn Tây thành một tỉnh lớn Hà Sơn Bình; vào một chiều giáp Tết lạnh giá, có những giờ khắc hiếm hoi trong đời, tôi được ngồi bên vị Đại tướng - Tổng tư lệnh - một đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng nhưng hết sức bình dị, khiêm nhượng, quan hoài đến mọi người.

Ông đã để lại những kỷ niệm chẳng thể nào quên đối với báo giới trong và ngoài nước; đặc biệt là đối với những phóng viên TTXVN, những người đã có vinh diệu được đi theo phục vụ Đại tướng.

Tới 18 giờ, Đại tướng làm việc xong với Thường vụ Tỉnh ủy Hà Đông. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị tướng văn võ song toàn, người học trò xuất sắc của chủ toạ Hồ Chí Minh. Xe dừng trước nhà, tôi kính cẩn chào Bác và Bác không quên nhắc đồng chí lái xe cho tôi về cơ quan TTXVN. Đúng 13 giờ, xe ở văn phòng anh Văn (tên gọi thân mật Đại tướng Võ Nguyên Giáp) xuống đón. Trước khi vào phòng họp, đồng chí Võ Nguyên Giáp nói với đồng chí Vũ Quý tôi là phóng viên TTXVN, yêu cầu cho tôi được dự họp với Thường vụ Tỉnh ủy để viết tin cho các báo.

Chính cho nên mà tôi thấy tự tin, lấy lại được bình tĩnh và mạnh bạo mỏng lại với Đại tướng một cách ngắn gọn những gì tôi thông hiểu về Hà Đông. Có lẽ Đại tướng rất bận việc quân nên tranh thủ thu xếp đi vào buổi chiều.

Ảnh: TTXVN  Tối, trời mưa lạnh. Trước khi vào Hà Đông, thể nào Văn phòng Trung ương và đồng chí thư ký cũng chuẩn bị kỹ nội dung vào làm việc với tỉnh rồi. Đến cơ quan Tỉnh ủy, các đồng chí Vũ Quý - bí thơ Tỉnh ủy (sau là Bộ trưởng Xây dựng), Vũ Đường - Chủ tịch tỉnh (sau này là chuyên viên cao cấp Phủ Thủ tướng), Nguyễn Hữu Thụ - Chánh văn phòng Tỉnh ủy (sau này là Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Thủ tướng) ra tận cổng cơ quan đón Đại tướng.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp họp mặt thân mật các đại biểu Quốc hội dự Kỳ họp thứ ba (Quốc hội khóa IV) tại Hội trường Ba Đình (Hà Nội), ngày 20/2/1973. Càng im lặng, tôi càng lúng túng, trời lạnh mà người tôi cứ nóng rực và vã mồ hôi… Thế rồi đồng chí hỏi tôi: “Đồng chí có nắm được tình hình của Hà Đông?” Tôi chột dạ, chưa biết đáp như thế nào thì Đại tướng nói tiếp bằng một giọng thân tình: “Tôi được Bộ Chính trị phân công vào làm việc với Tỉnh ủy Hà Đông, đồng chí tham gia thêm, ta nên đàm luận những vấn đề gì với tỉnh nhỉ?” Tôi cảm thấy gần gụi hơn và hiểu rằng Đại tướng được Đảng phân công chuyên trách việc quân, ít có thời gian đi sâu vào lĩnh vực kinh tế.

Chẳng nhẽ mình “ngậm hột thị?” Cũng may tôi viết về kinh tế (có nhẽ thành thử mà lãnh đạo cơ quan cử tôi đi chuyến này chăng?), đã đôi ba lần vào công tác ở Hà Đông, về huyện, xuống xã nên tôi cũng nắm được được tình hình, đặc điểm của tỉnh này.

Tôi mạnh dạn hỏi thăm sức khỏe kiền cũ của tôi – cụ Đặng Thai Mai, Hiệu trưởng Đại học Sư phạm thời gian 1954 và là bố vợ đồng chí Võ Nguyên Giáp; hỏi thăm cô giáo Hà, là vợ của Đại tướng - một người chị lớp trên cùng một mái trường Đại học Sư phạm với tôi.